30 năm sóng gió của người đàn ông giữ thi hài thai nhi: Giận run vì có kẻ xin về làm bùa

30 năm sóng gió của người đàn ông giữ thi hài thai nhi: Giận run vì có kẻ xin về làm bùa

Trong cuộc sống có muôn vạn nghề nghiệp, có người làm ‘ông này bà nọ’ ở nhà lầu đi xe hơi, có người phóng khoáng bay nhảy tự do nay đây mai đó, nhưng cũng có những người thầm lặng, chọn những công việc có ích cho đời như anh Trần Ngọc Khương – 30 năm giữ xác thai nhi trong bệnh viện.

Công việc buồn nhất trần gian.

Vì tính chất công việc, trên bàn của anh Khương lúc nào cũng có một sấp giấy báo tử. Những đứa trẻ ở nhà xác có em chết ngay khi còn trong bụng mẹ, có em sống được vài ngày đã phải ra đi, cao lắm là vài tuần.

K-mgPibTvQJwBdZ7ggYrZzEQjry2WHYrLWjDmEeA0yIJ-ttrIysleBTzKc-AMgUWPKt0Jd9Z5eIp1P3MxZGSK6tutgcw
Ảnh: Thanh Niên 

Bằng giọng buồn bã, anh Khương bảo rằng, điều xót xa nhất đối với anh là mỗi tháng, trong số gần 100 thây nhi được tiếp nhận vào đây thì có đến 60 – 70 thây nhi vô thừa nhận, mà phần lớn đều là hậu quả của những trường hợp mang thai ngoài ý muốn của nhiều người trẻ tuổi. “Thật đau đớn khi những đứa trẻ ấy đã bị tước đi mạng sống bởi chính người đã tạo ra chúng”, anh nói.

Trong căn phòng lạnh băng của nhà xác lặng phăng phắc, không kèn, không trống và không một tiếng khóc, chỉ có tiếng sè sè vô cảm phát ra từ cái tủ xác cũ kỹ như một tiếng khóc vĩnh biệt những đứa trẻ xấu số.

Cỗ quan tài nhỏ nhắn dài 1 m, rộng khoảng 0,3 m được đóng bằng những tấm ván ép, đôi lúc có thể chứa 4 ”đứa lớn” và nhiều hơn là 6 “đứa nhỏ”. Đáy quan tài đã được rải lên một lớp lá và hoa nhài khô, anh Khương giải thích rằng để lá và hoa nhài thấm nước cho quan tài có một mùi thơm dễ chịu.

Trước khi yên vị trong cỗ quan tài chung, mỗi thi hài đều được anh Khương mở ra xem xét cẩn thận đâu là đầu, đâu là chân để đặt sao cho đúng.

Từ 13h, gần 20 cái xác được chuyển từ tủ xác ra, chúng lặng lẽ nằm bên nhau giữa những thớ vải ướp hương hoa cho đến khi anh đậy nắp quan tài, khẽ đóng mấy chiếc đinh là khi ấy đã đặt dấu chấm hết cho một số phận ngắn ngủi nơi ngưỡng cửa của thế giới con người.

BBJ33wE6hVpY5Sn9brhTyYMz9Zyn1AwDWDY-jDpYy5UVhKaVMArEUT2BxIg9dK0dvTn_01ads5lPzcjlmEoIaoBhmfQD
Ảnh: Thanh Niên

Ngày khâm liệm thường diễn ra vào thứ năm hằng tuần, vì hôm sau người của Công ty Môi trường đô thị sẽ đến ”rước” những thây nhi đem đi thiêu tại Trung tâm Hỏa táng Bình Hưng Hòa, tro cốt được cho vào những cái tiểu sành có dòng chữ “Hài cốt tập thể trẻ sơ sinh Bệnh viện Từ Dũ ngày…”, rồi sẽ đưa chuyển vào những ngôi chùa lân cận.

Theo nghề vì tâm nguyện của cha.

Theo chia sẻ của anh Khương thì việc đến với nghề cũng như cái duyên nợ. Ba anh – ông Trần Văn Loan, nguyên là cán bộ ngành y tế đã gắn bó với công việc giữ xác thai nhi từ những năm 1977- 1978.

Anh Khương là con trưởng, khi còn nhỏ anh đã nhiều lần theo cha vào nhà xác. Hồi ấy anh không tài nào hiểu nổi vì lý do gì mà ba mình lại bỏ công việc nhẹ nhàng bên ngành y tế để chọn cái nghề mà anh cho là kinh hãi ấy.

Năm 1990, 64 tuổi, ông Loan đã quá cái tuổi về hưu, cả một bệnh viện phụ sản lớn hàng đầu của TP HCM lại một phen mỏi mắt chờ ai đó có tấm lòng như ông Loan, tự nộp đơn để xin làm cái công việc “nhuốm màu chết chóc” này.

9MfSi0N7NB9C02ud6_wjHZxga1EzPF3GZEBcs87NAm2XeXxgKX4u6S8zjImnl-v7WPyz2UyUPm45Fe1XfCMEBxhjNjrQS98
Ảnh: Thanh Niên

Ban giám đốc bệnh viện đã nhờ ông hỏi thử cậu con trai ông có thể ”nối nghiệp” hay không. Lúc ấy là vào năm 1990, sau khi tốt nghiệp Trung cấp Địa chính, anh Khương đã là một cán bộ. Hồi ấy làm ở ngành địa chính cũng có thể nói là tạm có của ăn, của để… nên anhđã nhẹ nhàng từ chối.

Biết ý định của con, ông Loan không hề trách cứ một lời nhưng lòng ông rười rượi buồn. Mấy ngày sau, ông đâm ra thẫn thờ và già sọm đi. Thấy cha mình như thế, sợ cha lo lắng nhiều sinh bệnh, anh Khương suy nghĩ nhiều lắm.

Cuối cùng ở cái tuổi 26 phơi phới sức xuân, cùng những hoài bão, anh đã quyết định bỏ việc ở một cơ quan địa chính để thay bóng cha đi đi về về căn phòng lạnh lẽo. Vậy là đã gần 30 năm nay, ngày ngày, kể cả ngày thứ bảy và chủ nhật anh Khương vẫn đều đặn đến bệnh viện để làm một công viện không ai dám.

-n-cBPrrCpgY91dEJiLig3OwyD9FyWznM09ls9R_PNGiCtUhVqfLFT4W11UdhdK8SwqOCrFWfN5O056FaoazUv-z_d_05Q
Ảnh: Thanh Niên 

Thực sự ngưỡng một anh vô cùng, một người đàn ông có trách nhiệm, bản lĩnh và tận tụy với nghề. Dù cho nghề của anh lương không cao, bổng lộc chẳng nhiều, chẳng thể vui chơi, tự do thỏa thích, lại chẳng có đồng nghiệp thật đông vui để sẻ chia.

Đã vậy, cái nghề ấy rất thầm lặng, ẩn chứa nhiều nỗi buồn, nên ai ai cũng dè chừng. Khiến bao năm qua, anh chẳng dám đi đâu chơi, chẳng dám đến nhà ai thăm hỏi, chắng dám đi chúc Tết bà con vì sợ mọi người xa lánh.

Khó khăn là thế mà may sao, anh vượt qua nó một cách nhẹ tênh và vui vẻ. Trong khi người khác mỗi ngày đi làm đều uể oải, ngáp ngắn ngáp dài nhưng riêng anh, mỗi ngày đến nơi làm việc là một ngày đòi hỏi sự chỉn chu, cẩn thận cùng trách nhiệm lớn lao của người bác sĩ.

Thương anh và thương những đứa trẻ mới sinh còn đang đỏ hỏn nhưng xấu số qua đời. Các em bất hạnh vì gặp phải những người mẹ, người cha khốn nạn, nhẫn tâm vứt đi giọt máu của mình trong khi bao nhiêu gia đình còn đang khao khát.

tkOzea7Q7T7WIqSwgndSishlM984FjhjSbAM6CnISn50AnRzkx_MCqlE-WaaYbxW6ZNzixtOA5v6rS9daAlFNNvr_EZREw
Ảnh: Thanh Niên 

Nhưng cũng an ủi làm sao, trong những giây phút cuối cùng, các em gặp được anh Khương, được khâm liệm tử tế, được chỉn chu mai táng để an yên về với thế giới bên kia. Hy vọng kiếp sau được đầu thai, các em sẽ được sống trọn một kiếp người, trong bình an và vui vẻ.

Không vì đồng tiền mà bán rẻ nhân phẩm.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài, ai cũng sẽ nghỉ công việc của anh Khương rất bình yên, làm đủ 8-10 tiếng một ngày là sẽ được về bên gia đình. Nhưng sự thật thì đâu có đơn giản như thế! Anh Khương nhớ có lần, một người phụ nữ đến xin ‘xác thai nhi’ và theo như lời bà ta trình bày, nguyên nhân là vì gia đình lục đục.

Người vợ nghiện thói đỏ đen nặng nên anh chồng muốn ly dị, người vợ đành lừa chồng bằng cách nói mình đang có thai. Người chồng thương con nên dừng chuyện chia tay. Một thời gian sau, sợ “kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra” người vợ dối chồng rằng mình “có chuyện về sức khỏe” không thể sinh được nên buộc phải phá thai. Ông chồng một mực đòi đến thăm mặt con khiến bà vợ hoảng hốt.

uQzcnHFsZS6QqncRIA3yjCRzsL0FNC83zZOWwbcdCqex18r3NrqNJIlfVTvnWbhvauhNZQ7yj76C0Ac7bDGFXf-Gijo1
Ảnh: Sài Gòn Giải Phóng 

Bà kêu người thân đến tận nhà tôi (quận 8 TPHCM) nhờ buộc vào tay một thai nhi vô thừa nhận mảnh giấy có tên bà vợ, khi ông chồng đến, tôi mang thai nhi ra, kêu rằng đây là con của bà ta. Tôi đã gạt đi, bởi không thể dùng thi thể cháu để lừa người dù rằng đó chỉ là thây nhi”. – anh nói.

Hoặc có trường hợp khác còn kinh dị hơn, theo như anh chia sẻ: “Có vợ chồng nọ lên đưa tôi một xấp tiền để “mua” một thây nhi về luyện phép chữa bệnh hiếm muộn theo thầy pháp nào đó chỉ dẫn. Tôi đuổi thẳng. Họ chửi tôi ngu, có tiền mà không biết xài…”.

Cứ thế, anh Khương đã đối mặt với không biết bao nhiêu câu chuyện dở khóc, dở cười mà chính bản thân anh bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy ‘đau’. Nhưng cuộc sống đâu chỉ có công việc mà gia đình anh cũng phải chịu nhiều thiệt thòi không đáng có.

Bạn bè cùng trang lứa cũng ít người muốn chơi với tôi, họ bảo sợ âm khí ở tôi lan sang ? Con gái tôi đang học cấp 3 cũng ít có bạn. Nhiều hôm đi học về mà nước mắt cháu cứ ràn rụa vì bị trêu chọc là con của “thằng giữ nhà xác”!

Những lúc đó tôi rất buồn, nhưng nghĩ mai này con cái sẽ thông cảm vì tôi đã nuôi sống nó bằng một nghề lương thiện và vì tôi đang làm việc bằng tấm lòng nhân ái đối với những sinh linh vô tội xấu số”.

5LqWydoik1M5iyZ4Wd1RK4aG7JhfVUp2zKWehvkOhSZehvi1f4NNINiK_FzrtsQNdNEE44wWij2dj6bHTy-g0oq8ZF5wnQ
Ảnh: Thanh Niên 

Lặng nghe những lời tâm sự của anh Khương, một lần nữa xin được nghiêng mình kính phúc anh. Cái tâm của anh quá lớn lao và vĩ đại mới có thể chịu được áp lực như thế.

Và xin người đời hãy trân trọng, ủng hộ những tấm lòng như anh, thay vì tỏ ra sợ hãi, xa lánh, kỳ thị…. Xin đừng để gia đình anh phải chịu những lđiều tiếng không hay. Nên nhớ, những người như anh thật sự hiếm trong cuộc đời này, bởi không phải ai cũng có thể sống mà cho đi đầy yêu thương như thế!

Nguồn: Tổng hợp

Loading...