Chuyện lạ đó đây: Người đàn ông ngồi t ù 103 năm v ẫn s ống trở về

Chuyện lạ đó đây: Người đàn ông ngồi t ù 103 năm v ẫn s ống trở về

Khi bị kết án tù 103 năm vào cuối thế kỷ 19, chắc ông Golley không bao giờ nghĩ mình sống đến ngày được thả. Nhưng điều kỳ lạ đó đã xảy ra.

Trước áp lực của gia đình nạn nhân, tòa đã tuyên án tuyên án… 103 năm tù giam. Năm 1998, người đàn ông này đã hiên ngang bước ra khỏi tù ở tuổi 120 khi gia đình nạn nhân đó đã thành người thiên cổ.

Câu chuyện đặc biệt của ông Golley đã được nhiều người vùng Seberia của Nga biết tới khi vào năm 1998, người đàn ông này ra tù sau 103 năm thụ án. Tuy nhiên, cái tên Golley mãi chỉ gói gọn trong một phạm vi hẹp nếu như vào tháng 9 vừa qua cuốn sách tự thuật của người đàn ông này không được xuất bản tại Nga.

Chuyện xảy ra vào năm 1895 của thế kỷ 19, cậu trai trẻ Golley 17 tuổi sống cùng gia đình tại vùng Seberia của nước Nga. Một ngày nọ do con bò của gia đình đi lạc vào trang trại nhà hàng xóm nên chàng thanh niên 17 tuổi Golley đã bị người này mắng té tát. Không những thế, do có mâu thuẫn từ trước nên người hàng xóm đã không trả lại con bò cho gia đình Golley. Tức giận vì hành vi ngang ngược, chàng trai Golley khi đó trong lúc nóng giận đã nổ súng giết chết người hàng xóm.

Cũng thật không may rằng, gia đình nạn nhân lại đình giàu có bậc nhất trong vùng và họ đã tìm mọi cách để Golley phải trả giá. Và kết cục, chàng thanh niên Golley đã bị các nhà chức trách tuyên án… 100 năm tù giam. Tuy nhiên vì quá tuyệt vọng về mức án này mà cực chẳng đã Golley đã lên kế hoạch trốn tù. Chỉ 1 tháng sau, Golley đã bị bắt lại và “được” cộng thêm ba năm nữa, thành 103 năm.

 Chân dung ông Golley.
Chân dung ông Golley.

Kể về cuộc sống 103 năm trong tù, ông Golley nói rằng ông đã sống trong một thế giới hoàn toàn biệt lập mà không hề biết những sự việc thay đổi xung quanh mình. Cho đến năm 1998, khi ông ra tù mà cứ ngỡ bản thân đang lạc vào một thế giới khác. “Tôi chưa bao giờ được nhìn thấy máy bay. Lần đầu tiên khi nhìn thấy nó tôi cứ ngỡ đó là con chim khổng lồ bay lạc phía gần nhà mình.” – Ông bộc bạch.

Cũng theo Golley, thậm chí, khi đất nước trải qua 2 cuộc chiến tranh thế giới, ông cũng không hề hay biết. Điều khiến ông đau lòng nhất cũng chính vì ông cũng không biết rằng, bố mẹ mình đã chết trong một cuộc ném bom của phát xít Đức trong Thế chiến thứ nhất.

Một điều đặc biệt nữa là ông Goolley cũng chưa từng được cầm tay hay hẹn hò với bất kỳ cô gái nào trong suốt cuộc đời của mình. Theo Golley cho biết, nhà tù nơi ông trải qua 103 năm chỉ nhốt các tù nhân nam, tù nhân nữ được giam ở một khu khác. Vì vậy cuộc sống của ông lại càng thêm vô vị và tẻ nhạt.

Cũng trong cuốn tự truyện, người đàn ông này cũng chia sẻ đã chứng kiến sự ra đi của những người bạn tù cùng lứa tuổi từ cách đây vài chục năm. Mỗi người chết một cách khác nhau nhưng ai cũng có nguyện vọng trước khi chết được ra khỏi nhà tù 1 lần, nhưng chẳng mấy ai thực hiện được điều đó. Chính vì thế mà ông luôn tự nói với mình rằng phải sống đến khi ra khỏi nhà tù dù thời gian có dài thế nào đi chăng nữa.

 Ông đã mất mát rất nhiều trong suốt thời gian ngồi tù của mình.
Ông đã mất mát rất nhiều trong suốt thời gian ngồi tù của mình.

Tưởng chừng như nguyện vọng được ra khỏi nhà tù chỉ là chuyện viển vông, tuy nhiên những điều kỳ diệu của cuộc sống vẫn luôn xảy ra. Năm 1998, sau đúng 103 năm thụ án, ông Goolley đã chính thức được ra tù. Vào thời điểm đó ông Golley đã tròn 120 tuổi. “Đó là một phép lạ mà chính bản thân tôi cũng chưa bao giờ dám nghĩ tới”- Ông Goolley nói.

Khi được hỏi vì sao vẫn giữ được sức khỏe tốt mặc dù đã 120 tuổi, ông Goolley cho rằng bản thân ông đã phải làm việc chăm chỉ và đều đặn khi ở tù. Cũng vì sức khỏe còn tốt, nên ngay sau khi ra tù, ông Goolley muốn tìm một công việc phù hợp để có thể tự kiếm tiền nuôi sống bản thân. Ông có một mong muốn rất bình dị mà hài hước rằng: “Việc đầu tiên tôi muốn làm sau khi ra tù là được tắm nước nóng, uống một ngụm Vodlka và sẽ cố gắng để lấy vợ”. 

Được biết, những người trong gia đình của ông Goolley như bố mẹ và anh chị em đều đã chết trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, vì thế khi ra tù người đàn ông này phải sống một mình. Biết được hoàn cảnh đặc biệt của người đàn ông này, chính quyền địa phương nơi Goolley từng sinh sống có ý định đưa ông vào trại dưỡng lão, tuy nhiên ông đã từ chối. Giải thích lý do, Goolley cho biết ông muốn một cuộc sống tự do tự tại, không theo quy định hay khuôn khổ nào nữa. Ông Goolley cũng bày tỏ rằng, chỉ có cuộc sống tự do thì ông mới có thể thực hiện được những ước muốn trên của mình.

Trước khi ra tù, quản ngục có nói với ông một câu rằng cuộc đời bắt đầu lại chưa bao giờ là muộn. Có lẽ đây cũng là một thông điệp mà ông Goolley muốn gửi gắm đến độc giả trong cuốn sách của mình.

Ảnh: Internet