Nuôi 10 con học thành tài, mẹ cha đói nhất làng phải trốn nợ, xin chén muối liền bị cười chê

Nuôi 10 con học thành tài, mẹ cha đói nhất làng phải trốn nợ, xin chén muối liền bị cười chê

Cách đây hơn 30 năm về trước, trong một căn nhà rộng chừng 50 mét vuông ở Hà Nam, có một cặp vợ chồng nghèo đúng nghĩa ‘khố rách áo ôm’, phải chạy ăn từng bữa nuôi để 10 đứa con thơ dại. Vậy mà trong cái khổ, họ vẫn yêu thương nhau và cùng nắm tay nuôi dạy lũ trẻ nên người.

Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật của cụ ông Nguyễn Xuân Chiểu (85 tuổi) và cụ bà An Thị Dần (83 tuổi) từng nổi tiếng một thời ở huyện Lý Nhân.

Đến bát muối cũng không mua được mà ăn!

Nhớ về tháng ngày xưa cũ, ông bà vẫn còn ngậm ngùi vì các con từng phải vác cái rá thủng đi khắp làng vay gạo rồi về nhà với bàn tay không.

Đói khổ lại bị cảnh người đời mỉa mai, ông Chiểu về hối thúc đàn con: “Thầy ức quá, các con phải cố lên, phải học thật giỏi!”. Lũ con lem luốc nhìn cha ỉu xìu “Khó lắm thầy bu ơi!”.

Còn nhớ có lần, một vị khách từ xa đến chơi, nhà chẳng còn gì ăn ngoài quả bí ngô luộc. Vậy mà đến bát muối để chấm kèm cũng không có, vợ chồng đành cử cậu con trai thứ 3 qua nhà hàng xóm ‘xin’.

O4NBkheG-Up1oNUbrqwwrd-Fgui5xqrKPcEh_zU8LN23YT13zgrJgck46h7JvpCOOpbdeYcRbBuBArBqNkJpgv83mfVA
Vợ chồng ông Chiểu, bà Dần(Ảnh: Vnexperess) 

Nhưng khi cậu bé ấy sang, hàng xóm chửi xéo: ‘Nhà mày có bát muối cũng không mua được mà ăn’. Tủi thân, cậu bé bỏ về, nằm giữa nhà khóc tu tu. Lúc đó, lũ trẻ bảo nhau: “Thầy nói đúng, anh em mình phải học thật giỏi để thoát nghèo”.

Chính từ khoảnh khắc ấy, quyết tâm học hành của cả gia đình đã lên ‘cao độ’. Để có tiền cho con học, ông Chiểu “vừa làm thầy, vừa làm thợ, đi chợ, làm nông”. Đầu tuần, ông dậy từ một giờ sáng, đi bộ khoảng 40 km đến trường ở Thường Tín, Hà Nội dạy học, cuối tuần lại đi bộ về.

Làm giáo viên lương thấp, làm thầy giáo thể dục lại không được coi trọng, nhưng tôi vẫn cố theo, vì đó là cơ hội duy nhất để tiếp xúc với những người có tư tưởng tiến bộ”, ông Chiểu nói

Ngày nghỉ, ông cùng vợ mua quýt, vôi, tòng teng quang gánh đi khắp Hà Nội, Hà Nam, Ninh Bình, Nam Định bán. Ông tự làm máy xát dong, trồng rau để kiếm thêm, ngoài việc cấy một mẫu ruộng để lấy lúa ăn. Nhà không có gạo thì ăn rau, ăn củ chuối.

QpD9r_fv6y_FpQSsNd6cJt4T1zVZbi_EY_-0uWvJvRO1Zo2xhkkriNvInwB4pUyL1XlQE50uFrzqQDLgjnnz9YtiueeOZ_8
Hình minh họa (Ảnh:baomoi.com)

Nhiều năm phải đi vay, gia đình ông Chiểu nợ khắp nơi. Vài bữa lại có người đến ngôi nhà tranh xiêu vẹo đòi thóc, đòi tiền. Ông Chiểu mời vào nhà bảo: “Ngày nào các bác cũng đến đòi, tiếp các bác tôi chẳng còn thời gian làm mà trả nợ. Tôi hẹn bác này 3 tháng, còn bác đây 2 tháng sẽ trả”. Có người đồng ý, nhưng cũng có người chửi, nhiều lần ông phải chạy sang nhà anh trai trốn.

Biết cha vốn tự trọng cao, vì gia đình mới phải chịu lún, bầy con của ông càng quyết tâm đổi đời. “Người ta đến đòi nợ, mấy chị em tôi vẫn mắc võng lên cành cây hồng xiêm nằm học. Họ quát tháo ồn quá thì lại chui vào buồng, đóng kín cửa học. Nửa đêm, hai cái đèn dầu cạn, mấy đứa bảo nhau đổ nước cho váng nổi lên” – chị Hằng (một người con của ông bà) nhớ lại.

Cũng nhờ quyết tâm hơn người ấy mà 10 đứa trẻ lần lượt đậu đại học, 7 người chọn ngành sư phạm. Nhưng hành trình gồng gánh nuôi con của vợ chồng ông Chiểu kéo dài thêm 20 năm, năm nào cũng có 2 đứa đang học. Bên cạnh đó, các con vừa gắng học giỏi để giành học bổng, vừa đi làm thêm để có tiền trang trải.

hkHUEc71Aw25nsH8MoSU6CQcXYflu4YxAp6odmVbxVV7PmjGuOqmI4yPLuVXKgR8YVtUFF8lTuiOwNDtOfg950pH1xj_Uu4
Những người con thành đạt của hai vợ chồng (Ảnh: Vnexperess) 

Thật sự quá ngưỡng mộ sức chịu đựng phi thường của ông bà ý chí học tập của những người con hiếu thảo. Dù cho ngày ấy biết bao tư tưởng còn nặng nề thì cách suy nghĩ của ‘đại gia đình’ đã cực kỳ tiến bộ, phụ huynh biết động viên con cái học hành để mở ra một tương lai tươi sáng.

Rõ ràng là ở thời ấy, chỉ cần có cái ăn cái mặc là đủ để mãn nguyện, mấy ai nghĩ được xa hơn, nhất là trong một gia đình đông con, họ cần lao động hơn học vấn. Vậy mà ông bà vẫn cáng đáng gồng gánh tới tận 10 đứa, không hề phân biệt trai gái, không xem trọng hoặc xem nhẹ bất kỳ đứa trẻ nào – điều mà đến cả người lớn của thời hiện đại chưa chắc đã làm được.

Càng ngẫm lại càng cảm phục sự hy sinh của mẹ cha – họ chấp nhận vay nợ, khất nợ và trốn nợ – đó là điều mà không một ai mong muốn, đặc biệt là với người đang làm nghề giáo như cụ Chiểu. Nhưng vì gia đình, vì tương lai của thế hệ kế tiếp, ông đành muối mặt để người đời cười chê, khinh bỉ.

BFvf4S1doZc-VJ8sbmQIR2FSVtxHHaGvFF3zEXEM6j2e9GAnkhqxT_J-LiLA9noL5nBjsHGHnFt9D-aITGVsth395gx4
Hình minh họa (Ảnh:baomoi.com) 

Hạnh phúc khi về già.

Sau cơn mưa, trời lại sáng – đó là câu nói luôn đúng cho những ai có ý chí vươn lên. Và sau những chuỗi ngày vất vả, đến khoảng cuối những năm 1990, các con ông Chiểu đi làm, trả dần hết nợ.

Được biết, nếu tính cả dâu rể và cháu chắt, nhà ông Chiểu hiện có một phó giáo sư, 5 tiến sĩ và 20 thạc sĩ. Con gái đầu của vợ chồng ông thời đó là người con gái duy nhất trong xã Văn Lý đi đại học, con trai thứ 3 đang là một phó giáo sư, tiến sĩ. Con trai thứ 9 cũng là thạc sĩ của ngành sư phạm.

“Nhà khác 10 đứa thì thường có đứa nọ đứa kia sứt sẹo, hư hỏng, nhà tôi may mắn là đều trọn vẹn. Các con chưa từng làm tôi thất vọng” ông Chiểu tự hào nói.

N9ctAp-fGKvrTcUu9qzc_0C_6gSTXCjLJrWdpXykHtVOAi44s51-yFZzQUap1O53IkykrCWFwVQDS6Tpu9GPt1Co8yUcGr8
Ông bà vẫn yêu thương nhau như thuở ban đầu(Ảnh: Vnexperess)

Giờ đây, khi tuổi đã cao, sức đã yếu nhưng ông bà vẫn chẳng nghỉ ngơi. Ông Chiểu sáng nào cũng lúi cúi ngoài vườn, vun hàng chục gốc hồng xiêm, gốc bưởi trong khu vườn rộng hơn nghìn mét vuông. Còn bà Dần sẽ trẩy bưởi, hồng xiêm bán.

Chúng tôi bước chân ra đời, cũng đối mặt với nhiều thách thức, nhưng học được ở cha mẹ chữ ‘nhẫn’, sự bền bỉ, kiên cường. Anh em chúng tôi cũng chẳng bao giờ tỵ nạnh nhau cái gì, vì quãng thời gian khổ cực nhất, chúng tôi đã luôn đùm bọc nhau“. Phó giáo sư – tiến sĩ Nguyễn Đức Minh, con trai thứ 3 của ông Chiểu nói.

Đúng là ông trời không phụ lòng người tốt và những người biết vươn lên từ nghịch cảnh. Có lẽ, cuộc đời 2 cụ đã được gọi là thành công. Trong khi nhiều người cứ nghĩ: phải thật giàu có sung túc là thành công của cuộc đời.

yCQ8m-4U_xXTLh2YjF5rzFIlS_T-PiiO2rcF5DsOGZTttExZw41IpBx5PmtUlFcOIPGndX6sEsBd-4MBqksI24bpnjSh6Q
Đại gia đình cụ Chiểu (Ảnh: Vnexperess) 

Nhưng thành công thực sự, hạnh phúc viên mãn thì phải như cụ Chiểu – vợ chồng vì nhau mà sống, khó khăn thì đồng lòng vượt qua. Con cái thì phải biết hiếu thuận, yêu thương anh chị em, học giỏi thì tốt, học dở cũng chẳng sao, miễn là người lương thiện.

Nói đơn giản vậy đó – mà làm cho được là khó gấp trăm lần! Chỉ mong sau câu chuyện của ông bà, chúng ta được truyền thêm chút động lực sống, đừng tự ti vào bản thân, đừng than thở vì nghèo khó. Nên nhớ, nghèo khó không phải là một cái tội, nhưng để cuộc đời mình và cuộc đời cháu con mãi mãi nghèo khó thì đáng trách vô cùng!

Nguồn tham khảo: Vnexpress